Buổi thả diều của Nam

Vào một buổi chiều hè mát mẻ, trong lúc đang ngồi chơi ở sân, Nam nghe tiếng các  bạn gọi rủ đi thả Diều. Thế là cậu vội cầm lấy cánh diều bố vừa mua cho và hòa nhóm cùng các bạn. Dưới những cánh đồng đã thu hoạch Nam và các bạn vừa chạy vừa thả dây cho những cánh Diều chao liệng trên không, trông rất là yên bình và vui vẻ. Nhưng vừa chạy ở dưới đồng được một lúc là Nam lại chán, liền chạy lên lòng đường để thả Diều. Thấy vậy các bạn cất tiếng gọi: Nam ơi chạy xuống đồng đi, đừng chạy trên đường thế xe cộ qua lại, nguy hiểm lắm. Nhưng Nam vẫn chẳng nghe cứ mải chạy ở trên dường. Trong lúc mắt cậu đang mải nhìn theo cánh diều nên không biết có xe chở lúa của bác Nông dân đang đi tới. Vì tránh không phải va vào Nam  nên xe của Bác nông dân đã loạng choạng và ngã vào vệ đường. Thấy vậy Nam hết hồn, mặt tái xanh, còn mọi người thì chạy lại đỡ xe và lúa giúp bác nông dân. Nam lúc này vội run rẩy lại gần bác, miệng lý nhí “Cháu, cháu xin lỗi bác ạ”. Nghe vậy bác nông dân mỉm cười bảo “Cháu biết nhận lỗi là tốt, nhưng lần sau thả diều cháu đừng chạy trên lòng đường như thế, rất nguy hiểm”. Nam lúc này mới bình tĩnh lại rồi nhẹ nhàng đáp: “Dạ thưa bác,cháu biết rồi ạ, từ nay cháu sẽ không thả diều ở trên đường nữa ạ”. Thế là từ đấy Nam cùng các bạn luôn luôn chạy thả diều dưới cánh đồng với những tiếng cười vang rộn cả làng quê.